Đây là một trong những tuyệt chiêu đặc biệt của trung đội các anh.
Mới đầu mọi người học theo cách nói của người Mông Cổ và tiếng Nga, sau đó mọi người nhận ra chỉ biết nói thôi là chưa đủ, còn phải nói như tiếng mẹ đẻ của mình. Vì nhiệm vụ, mọi người bắt đầu tự giác tìm tòi bắt chước, điều chỉnh dây thanh của mình, rồi hơi thở, sau vài năm rèn luyện, rốt cục cũng xem như cao thủ bắt chước, cho nên câu “biết giả giọng người khác” của Cao Hải vừa rồi chẳng qua là khiêm tốn mà thôi.
Trước kia cậu là cao thủ số một của trung đội, muốn bắt chước ai thì chẳng khác gì nhập vào thân thể đối phương, huống chi là Lộ Viêm Thần mỗi ngày đều gặp. Nhưng mà cả trung đội cũng chỉ có Cao Hải gan lớn, dám trắng trợn bắt chước anh.
Vì vậy Lộ Viêm Thần mới đoán được ngay chuyện gì xảy ra.
Hai năm qua anh dạy Tần Tiểu Nam học vẽ, thằng bé rất có năng khiếu, chưa tới hai năm đã rất có trình độ, vốn anh còn vui mừng, không ngờ nó lại muốn lừa mình. Sau ngày gặp Quy Hiểu đó, Tần Tiểu Nam dồn tâm huyết vẽ hình Quy Hiểu ra rồi đưa cho cả đoàn xem mối tình đầu của đội trưởng Lộ, cuối cùng lan ra cả làng Erlian. Vì thế đoàn lính mấy ngày nay đều gắng nhịn chờ tới đêm nay được chiêm ngưỡng người đã đánh bại đội trưởng Lộ của mình.
Lộ Viêm Thần không buồn để ý.
Nhưng mấy tên lính lưu manh chồng chất này không tới hai ngày nữa sẽ khó mà hội ngộ nhau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15701/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.