Lòng đột nhiên trĩu nặng.
Càng lúc càng nặng nề hơn, từng nhịp từng nhịp đau đớn.
Quy Hiểu không dám nhìn kĩ khuôn mặt cậu bé này: “Tôi đi toilet đã”.
“Dì ơi, toilet ở ngay bên ngoài, đi ra quẹo phải, xuống dưới cầu thang, giữa tầng bốn và tầng năm ạ”. Cậu bé nói xong thì nhảy khỏi chỗ ngồi, ngoan ngoãn kéo ghế bên cạnh bàn ra: “Chú ơi, dì ơi, mời mọi người ngồi ạ, đến làng Erlian đều là khách của bọn cháu…”
Mọi người bật cười tán dương cậu bé, tất cả tiếng động được giữ lại bên trong cánh cửa.
Tim Quy Hiểu đập thình thịch loạn nhịp ở bên ngoài, mắt nhìn về phía người phục vụ đang bưng nửa đầu thịt dê nướng đi qua, mùi thịt nướng nồng nàn phảng phất, cô vội vã nhường đường, lùi về sau.
Hoảng hốt một lúc cũng không bình tâm được.
Sợ có người nhìn thấy mình không ổn, cô vội đi theo hướng mà cậu bé vừa chỉ, đến cuối hành lang, quẹo phải, bước xuống mấy bậc thang, đến giữa góc cua tầng bốn và tầng năm, tìm toilet.
Mãi đến khi đứng trước cánh cửa, Quy Hiểu mờ mịt nhìn tấm biển toilet nam bên ngoài, sửng sốt hồi lâu.
Thời gian dần qua đi, cô mới tìm lại được lý trí của mình.
Mười một năm trước anh rời khỏi Bắc Kinh, hai người chia tay mười một năm, đứa bé này có lẽ cũng khoảng bảy tám tuổi, vô cùng hợp lý.
Tất cả mọi thứ đều hợp tình hợp lý như vậy.
Vậy Quy Hiểu à, mày còn tìm anh ấy làm gì?
“Nhìn gì thế?” Phía sau lưng có giọng nói thình lình vang lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15699/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.