“Còn gia đình em thế nào?”, buổi sáng ngày hôm sau, anh hỏi một cách thận trọng, cẩn thận như thể bước trên mặt đất không ổn định. Theo kinh nghiệm của anh, gia đình là một cái gì đó mà người khác có từ điều anh nhìn thấy ở nhà nuôi dưỡng, nó không đáng để ước mong. Nhưng anh muốn biết nhiều hơn về Anna, muốn khám phá tất cả điều mà anh có thể về cô trong trường hợp một ngày nào đó, anh trở về nhà để tìm kiếm sự ra đi của cô. “Có phải em đã kể với họ rằng em có một đứa bé hay bất cứ điều gì đó về anh?”
“Em không có bất kỳ gia đình nào”, cô trả lời khi cô rót sữa qua ngũ cốc. Thái độ của cô không có sự chủ định, nhưng sự quan tâm của anh ngay lập tức được tăng thêm.
“Không có gia đình nào? Em là một đứa trẻ mồ côi à?” Anh đã nhìn thấy nhiều đứa bé mồ côi, buồn bã và sợ hãi, những đứa trẻ đã đánh mất hoàn toàn thế giới của chúng và không biết phải làm điều gì. Có thể hoàn cảnh của anh, khủng khiếp như nó đã có, đáng thích hơn với hoàn cảnh của chúng. Ít nhất anh đã không đánh mất người nào đó mà anh thương yêu. Mẹ anh không chết, đơn giản là bà đã vứt anh trong đống cặn bã. Có thể cả bà ấy và cha anh vẫn còn sống ở một nơi nào đó, mặc dù anh nghi ngờ một cách chân thành rằng họ đã sống cùng nhau. Anh thích hợp nhiều hơn với kết quả của một cuộc tình ngắn ngủi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve-nha-the-way-home/2175536/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.