Anna trải qua một đêm tồi tệ. Cô không thể ngủ được mặc dù cô không mong chờ nó sẽ tốt hơn, cũng không mong đợi nằm thao thức trong nhiều giờ, nhìn đăm đăm vào trần nhà tối tăm và nỗi đau ở khoảng trống bên cạnh cô. Trước đây cô đã trải qua nhiều đêm không có anh vì những chuyến đi công tác, và cô luôn xoay xở để ngủ. Tuy nhiên điều này lại khác, một trạng thái trống rỗng của tâm hồn cũng như của không gian. Cô biết nó sẽ rất khó khăn, nhưng cô không biết nó để lại một nỗi đau quặn thắt, gặm nhắm ở bên trong. Bất chấp những nỗ lực tốt nhất, cô đã khóc cho đến khi đầu cô bắt đầu đập mạnh, thậm chí cô cũng không có khả năng để dừng lại. Nó hoàn toàn kiệt sức và cuối cùng đã kết thúc bằng những giọt nước mắt, nhưng không phải sự đau đớn. Nó với cô, không dịu đi, xuyên qua những giờ dài tăm tối.
Nếu điều này tương tự với tương lai, cô không biết cô có thể chịu đựng được nó, thậm chí với đứa trẻ. Cô nghĩ nó là con của anh, sự quý giá vô hạn, sẽ là niềm an ủi cho sự thiếu vắng anh, và mặc dù điều đó có thể là trong tưong lai, nhưng bây giờ nó là một sự thoải mái trống rỗng. Cô không thể ôm đứa bé trong vòng tay ngay bây giờ, và nó sẽ là 5 tháng dài trước khi cô có thể.
Cô thức dậy vào lúc bình minh mà không có một giấc ngủ nào, và pha một bình cà phê đã loại trừ cafein. Hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve-nha-the-way-home/2175532/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.