Sáng sớm sau, Đường Thi thức dậy, trở người theo thói quen, không khỏi hít mạnh vào một hơi – đau quá! Ngô Anh ở giường bên cạnh cũng thức dậy, giường kêu kẽo kẹt, Ngô Anh cất giọng khàn đặc: “Má ơi!”
Đường Thi bật cười.
Hai cô gái ngồi dậy, nhìn nhau, cùng bày ra vẻ mặt bất lực lẫn buồn cười.
Hôm qua chơi hăng hái với học sinh, hôm nay vừa thức dậy thì cả người nhức mỏi, mỗi cái khớp xương trên người như bị tháo ra, cơ đùi cũng căng nhức không chịu nổi.
Vẫn dùng nước lạnh rửa mặt như mọi ngày, có buồn ngủ sâu đến mức nào đi nữa thì cũng phải tỉnh giấc, Ngô Anh cười nói: “Lạnh đến nỗi mình không phân biệt được đâu là nướu đâu là răng luôn.”
Đường Thi cười.
Đến giờ đi dạy, Đường Thi không cười nổi nữa.
Tiêu Lượng cũng thế.
Hôm qua cả hai cùng dạy bảng chữ cái, một người dạy ABCDEF, một người dạy aoeiuü bpmf, chữ cái gần như giống hệt nhau, nhưng hai thầy cô phát âm khác nhau, thứ tự các chữ cũng khác nhau, một đám học sinh mới học lần đầu, sao không nhầm lẫn cho được?
Nhưng với những học sinh người Tây Tạng này, mỗi ngày có ba tiết ngôn ngữ gồm tiếng Tây Tạng, tiếng Trung và tiếng Anh, có thể nói là học cả ba thứ tiếng, mới bắt đầu tất nhiên sẽ có chút khó khăn. Đây là những kiến thức cơ bản nhất, phải học cho vững, Đường Thi thầm động viên bản thân. Nhìn đống bài tập lộn xộn mà học sinh nộp lên, cô không tỏ ra gì cả, chỉ nói: “Hôm nay chúng ta ôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-tinh/568531/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.