Editor: Diên Vỹ
Nguyệt Nương quỳ trên mặt đất không dám nói lời nào, qua nhiều năm như vậy, đây là câu dài nhất mà Tần Chích nói với nàng, không nghĩ rằng, lại là một câu như vậy.
" Ôi!!!, tả sứ đại nhân cũng ở đây ư? Vừa dịp Cẩu mỗ đến tìm Lâm cô nương, khoản vụ kia không thể trì hoãn được đâu đó." Lúc này, Cẩu sư gia phe phẩy quạt lông vũ, tươi cười đi đến.
Nhìn vẻ mặt Cẩu sư gia, đoán chừng đã biết chuyện tối hôm qua, đúng là trong Quỷ Cốc không có thứ gì tốt mà.
" Ta liền tới phòng thu chi." Lăng Sương không muốn nhiều lời, cất bước rời đi.
Tần Chích trầm mặc đi sau lưng Lăng Sương, có Tần Chích cũng tốt, khỏi phải giao tiếp cùng người khác.
Cẩu sư gia nhìn Nguyệt Nương: "Mọi người đã đi xa, tả sứ quỳ như thế là muốn cho ai nhìn? Tính tình nóng nảy của Thiếu chủ hình như đã tốt hơn rất nhiều, vậy mà lại không phạt ngươi."
Nguyệt Nương từ dưới đất đứng lên: "Nếu Cẩu sư gia đến để chế nhạo ta, mục đích của ngươi đã đạt được rồi đó."
Cẩu sư gia cười cười: "Lời này của Tả sứ thật oan uổng cho Cẩu mỗ, Cẩu mỗ đặc biệt tới khuyên can ngài đó."
Nguyệt Nương hừ lạnh một tiếng: "Trong lòng Cẩu sư gia nghĩ gì, đừng cho là ta không biết."
Vẻ mặt Cẩu sư gia đầy ủy khuất: "Cẩu mỗ thật không có ý gì khác, tả sứ tuyệt đối không nên hiểu lầm."
Nguyệt Nương không nói thêm gì nữa, thu hồi kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-thieu-chu-dau-tra-nam/2454582/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.