Mới sáng sớm tinh mơ, di động của Âu Dương Trì đã réo ầm ĩ không ngừng. Một bàn tay thon dài trắng nõn từ trong chăn vươn ra, quơ quào sờ soạng trên chiếc tủ đầu giường, tới khi đụng được một vật thể vuông vắn đang rung không ngừng kia, bàn tay dừng lại một chút, giây lát tiếp theo chiếc di động đáng thương đang vang lên khúc nhạc hiền hòa đã bị chủ nhân “Ba” một tiếng ném tới trên tường, dội văng ra lăn vào trong góc. (dã man con ngan =.=”)
Bất quá, cho dù có bị đối đãi tàn tệ như vậy, di động vẫn cứ cố chấp reo ầm ĩ, hết hơi thì im lặng trong chốc lát rồi lại vang lên. Âu Dương Trì phiền não kéo chăn lên che quá đầu, muốn chặn hết âm thanh đinh tai này lại.
Một người một điện thoại cứ như thế tranh đấu không ngừng, Âu Dương Trì sống chết đem chính mình khóa vào trong chăn nệm, còn di động thì cứ rống họng hăng hái reo to không ngừng. Trương Diệu Thiên nghe được âm thanh tiến vào phòng, nhìn thấy chính là tình huống như vậy.
“Cậu sao lại không nghe máy?” Trương Diệu Thiên nhìn cục chăn cuốn tròn như cái kén lại còn vặn vặn vẹo vẹo Âu Dương Trì hỏi.
“Tôi muốn ngủ!” Thanh âm rầu rĩ của Âu Dương Trì cách lớp chăn truyền đến.
Trương Diệu Thiên liếc mắt nhìn màn hình di động, bình tĩnh nói: “Là Tô Lâm gọi tới.”
“…..”chần chừ một chút, Âu Dương Trì chậm chạp từ trong chăn chui ra, sau khi ngồi dậy, ánh mắt có chút điểm mê man, cậu hướng Trương Diệu Thiên vươn tay ra “Đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-thanh-nu-vuong/136922/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.