—o0o—
Krum đang bắt tay với Harry đột nhiên cảm thấy rùng mình sau lưng, khi anh buông tay Harry ra khẽ khàng che dấu bàn tay run rẩy, có lẽ vì còn chưa quen được với thời tiết nước Anh bên này chăng? Krum đưa cho mình một nguyên nhân, quyết định tí nữa mình phải uống nhiều nước ấm một chút.
Krum ngồi giữa Harry và Draco, cũng không biết có phải ảo giác hay không, anh cảm thấy bốn phía ngày càng rét lạnh, anh ngẩng đầu nhìn trần lễ đường Hogwarts. Gần tới Halloween, trần nhà cũng được trang trí theo chủ đề kinh dị, để người ta nhìn qua sẽ không tự giác cảm thấy lạnh lẽo và run rẩy – đương nhiên, nhóm động vật nhỏ rất hưởng thụ không khí loại này – rất tốt, anh đã tìm được nguyên nhân mà mình vừa cảm thấy rét lạnh rồi.
“Severus, thầy làm sao vậy?” Trên dãy bàn giáo sư, cụ Dumbledore đang đơn giản nói chuyện với Karkaroff, muốn nói gì đó nhưng lại phát hiện giáo sư độc dược của mình có điểm không ổn.
Snape vô cùng nhẹ nhàng đặt đồ ăn bị cắt nát vào trong đĩa, thản nhiên nói, “Không có gì, chẳng qua muốn trước khi dùng cơm đổi thức ăn mà thôi.” Anh gõ mặt bàn, thức ăn bị cắt nát bét lập tức đổi món mới.
“Vậy hả…” Cụ Dumbledore nhìn tình huống đầu bàn Slytherin bên kia, trêu đùa cười cười. Snape nhìn nụ cười gần giống cáo già của cụ Dumbledore thầm cắn chặt răng, lại quay đầu về hướng đầu bàn Slytherin bên kia phóng khí lạnh của mình sang, làm nhóm rắn nhỏ đồng loạt run rẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-sinh-menh-trong-tan-khai-thuy/2138034/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.