—o0o—
“Nhóc, rốt cuộc nhóc làm sao thế hả?” Đây là lần thứ hai Godric nhìn thấy bộ dạng ủ rũ của Harry, hơn nữa lần này nhìn qua còn thất thần, thất thần một cách nghiêm trọng.
Ngồi trên sô pha, Harry vẫn duy trì tư thế sau khi cậu bơi vào Phòng chứa, không có bất kỳ phản ứng nào.
Godric nhíu nhíu lông mày, cùng Rowena liếc nhau một cái, đều nhìn thấy trong mắt nhau sự tò mò khó hiểu.
Godric búng tay, mặt đất trong phòng đột nhiên không ngừng rung lên, Harry ngồi trên sô pha không chú ý bị ngã xuống đất.
“Sao lại thế này?” Harry hơi mơ hồ nhìn nhìn bốn phía. Lúc này mặt đất đã đứng yên, Harry nháy mắt mấy cái cũng không biết rốt cuộc thì vừa nãy đã xảy ra chuyện gì.
“Sự chú ý không đủ, lực cảnh giác giảm xuống, Harry rốt cuộc thì nhóc đang làm sao vậy?” Rowena nghiêm túc hỏi, “Trong quá khứ nhóc không hề phạm sai lầm như vậy.”
“…” Harry nháy mắt mấy cái, dường như vẫn còn đang trong tình huống vừa nãy mà không kịp phản ứng.
“Harry.” Helga bất đắc dĩ vỗ trán, “Làm sao nhóc luôn thất thần thế hả?”
“Tôi?” Harry rốt cuộc cũng nói ra được một từ, cho dù là một từ đơn vô ý phát ra nhưng hiển nhiên ý thức của cậu cũng dần dần trở lại.
“Hiện tại cậu đang buồn bực chuyện gì vậy?” Rowena cười xấu xa, “Chẳng lẽ đang buồn bực về chuyện tình cảm sao?”
“Tình cảm?” Godric ngạc nhiên mở to mắt, “Harry vì nghĩ tới người trong lòng nên mới có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-sinh-menh-trong-tan-khai-thuy/2138007/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.