—o0o—
Harry nhìn chằm chằm Snape, bén nhọn kêu lên, “Meo!” Cậu hiện tại là mèo, là mèo đấy nhá, cậu không thể nói tiếng người, làm sao mà nói được hả! [Tác giả: con trai à, không phải nhóc vừa mới đau đầu vì hình thái hóa thú của mình hay sao? Giờ lại biến thành may mắn rồi?]
Snape nhìn Harry, cố gắng khống chế mình không cẩn thận mà bóp chết con mèo nhỏ không sợ chết này, “Ta vừa mới ở phòng hiệu trưởng nhìn thấy một người vốn đã chết vào mười hai năm về trước, em biết rõ là ai, đúng không?”
Nghe Snape nói, Harry nháy mắt đông cứng.
Á, đáng chết, cậu quên mất chuyện của Peter, hiện tại với cái dạng này cậu vốn không có khả năng đi tiến hành kế hoạch của mình được.
Vì lúc trước chú Sirius bị phát hiện Dấu hiệu Đen trên cánh tay ngay tại hiện trường, hơn nữa trước lúc gia đình cậu gặp chuyện không may thì mọi người đều biết Peter là Tử thần Thực tử, là người phản bội. Nên chuyện Peter còn sống không đủ để mọi người kết luận chú Sirius là vô tội, nhiều nhất cũng chỉ cho rằng hai người cùng hội, cho rằng lúc cái phố kia nổ Peter trốn được nhưng chú Sirius thì bị tóm.
Chỉ có Peter làm sáng tỏ chuyện này không đủ để lật lại bản án cho chú Sirius, để Peter bại lộ chỉ là bước đầu tiên mà thôi, kế tiếp còn phải tới bộ trưởng Fudge nhưng hiện tại cậu không thể nói chuyện, đừng nói là đi tới chỗ Fudge để lật lại bản án cho ba đỡ đầu của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-sinh-menh-trong-tan-khai-thuy/2137991/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.