Minh Lộ Xuyên mang theo xúc xích quay lại, hắn bóc vỏ rồi đưa cho Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam dùng rất nhiều sự kiên nhẫn, dùng cây xúc xích dụ con mèo nhỏ lại gần, đợi đến khi con mèo ăn xúc xích trong lòng bàn tay cậu, cậu mới đưa tay định túm lấy con mèo.
Đột nhiên con mèo nhỏ nhanh nhẹn một cách lạ thường, ăn xúc xích của Hạ Văn Nam xong, nó đánh vào vào tay Hạ Văn Nam một cái rồi quay người men theo thân cây trốn đi. Nó vụt chạy quá nhanh, Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên đều không kịp phản ứng, lúc đưa mắt nhìn theo thì con mèo đã biến mất trong bụi cây.
Hạ Văn Nam quay sang nhìn Minh Lộ Xuyên, Minh Lộ Xuyên trầm mặc một lúc rồi đưa tay về phía cậu.
“Tôi bị lừa rồi!” Hạ Văn Nam có chút tức giận, cậu đứng dậy trên bậu cửa sổ, phủi vụn thức ăn còn sót lại trên lòng bàn tay.
“Vào đây.” Minh Lộ Xuyên nói với cậu.
Lúc này Hạ Văn Nam mới nắm lấy tay Minh Lộ Xuyên, định nhảy trở về bậu cửa sổ bên cạnh, động tác cậu có chút hấp tấp, bàn chân đạp lên mép bậu cửa sổ trượt một cái, cả người lung lay như muốn rơi xuống.
Minh Lộ Xuyên liền dùng sức kéo mạnh cậu qua.
Hạ Văn Nam không kiểm soát được lực, bị Minh Lộ Xuyên kéo cả người đập vào cửa sổ, va mạnh đến mức khung cửa sổ gỗ cũ kỹ liên tục rung lắc, khuôn mặt Hạ Văn Nam đập vào kính, mất một lúc lâu mới định thần lại được.
Minh Lộ Xuyên lùi lại, để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247400/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.