Bữa tối này đột nhiên xuất hiện, kết thúc lại càng đột ngột hơn. Các món ăn trên bàn chỉ mới ăn được một nửa, những Alpha và Omega tham gia bữa tiệc buộc phải rời khỏi phòng ăn.
Động tác đứng dậy của Minh Lộ Xuyên coi như ổn định, thực tế thì sắc mặt của hắn vẫn bất biến, tựa như không bị ảnh hưởng bởi pheromone của Omega ph*t t*nh, hắn chỉ đứng dậy, tháo toàn bộ cúc áo khoác âu phục, nới lỏng cà vạt rồi bước ra khỏi phòng.
Hạ Văn Nam đi theo phía sau Minh Lộ Xuyên, đi qua hành lang sáng đèn của nhà hàng, cậu mới để ý thấy sau gáy hắn ướt một lớp mồ hôi.
Đi đến trước cửa nhà hàng, Hạ Văn Nam hỏi: “Ngài lái xe tới ạ?”
Minh Lộ Xuyên lắc đầu: “Gọi xe đi.”
Hạ Văn Nam muốn nhiều chuyện hỏi “Ngài có tài xế không?” nhưng lời nói vừa đến miệng lại nuốt xuống, cậu đã từng nghe một ít tin đồn lan truyền trong công ty có liên quan tới Minh Lộ Xuyên, cậu thầm nghĩ những tin đồn kia có vẻ là thật.
Gọi một chiếc xe taxi, Hạ Văn Nam mở cửa hàng ghế sau cho Minh Lộ Xuyên rồi vịn cửa nhìn hắn lên xe.
Hạ Văn Nam mong rằng Minh Lộ Xuyên lên xe rồi thì không cần tiễn nữa, kết quả là Minh Lộ Xuyên nói gì, Hạ Văn Nam đành phải đóng cửa xe rồi ngồi xuống ghế phó lái.
Sau khi Minh Lộ Xuyên lên xe, hắn chỉ nói địa chỉ cho tài xế, sau đó giữ im lặng cả quãng đường còn lại.
Hạ Văn Nam thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn hắn một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247385/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.