Buổi tối hôm đó, vì tò mò nên Hạ Văn Nam ở lại nhà họ Minh cho đến tận đêm khuya, cậu thấy Minh Khâm đẩy Minh Tư Ngạn đi ra ngoài tản bộ sau bữa tối, lúc trở về thì đưa Minh Tư Ngạn vào phòng ngủ ở tầng trệt rồi không đi ra nữa.
Mãi đến khi tối khuya Minh Lộ Xuyên đi làm về, Hạ Văn Nam vẫn ngồi trong phòng khách xem các chương trình truyền hình nhạt nhẽo trên tivi.
“Sao em không đi nghỉ đi?” Minh Lộ Xuyên hỏi cậu.
Hạ Văn Nam đứng dậy khỏi ghế sofa đi đến bên cạnh Minh Lộ Xuyên, nhưng đôi mắt vẫn dán vào cánh cửa phòng Minh Tư Ngạn, nói: “Ba nói là không thuê bảo mẫu nữa, muốn tự mình chăm sóc Minh Tư Ngạn.”
Minh Lộ Xuyên nghe vậy thì hỏi: “Vậy thì sao?”
Hạ Văn Nam nói: “Em muốn xem ba có thể kiên trì bao lâu.”
Minh Lộ Xuyên khẽ mỉm cười, nắm tay Hạ Văn Nam kéo cậu về phòng mình.
Hạ Văn Nam được nghỉ phép đến tết năm sau, đến ngày họp thường niên của công ty thì cậu mới trở lại Minh Nghiên.
Lúc xuất hiện tại địa điểm họp thường niên, Hạ Văn Nam hoang mang khi thấy mình được coi như anh hùng của Minh Nghiên. Gần như tất cả mọi người trong công ty đều nhìn cậu bằng ánh mắt ngưỡng mộ, thậm chí còn có một vài nhân viên trẻ muốn được chụp hình chung với cậu.
Sự hoang mang của Hạ Văn Nam ngày càng tăng lên.
Thực ra trong khoảng thời gian này, từ sáng đến tối Hạ Văn Nam đều nằm mơ, có một số giấc mơ rất dài, rất chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247382/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.