Đi được một quãng đường khá dài, Hạ Văn Nam dần xác định được chiếc xe màu đen cố ý đi theo bọn họ theo từng luồng xe.
Đó là một chiếc xe màu đen rất bình thường, Hạ Văn Nam không thể phân biệt liệu đó có phải chiếc xe định tông mình vào đêm hôm đó không.
Tốc độ lái xe của Minh Lộ Xuyên rất nhanh nhưng vô cùng ổn định. Hạ Văn Nam sốt ruột bỏ hộp sủi cảo vào lại túi nhựa, còn buộc thêm một cái nút chặt, cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: “Anh có muốn gọi cảnh sát không?”
“Không cần.” Minh Lộ Xuyên nói.
Hạ Văn Nam hơi lo lắng: “Vậy anh định xử lý thế nào? Để cho nó đi theo mình như vậy hả? Lỡ nó định tông mình thì sao?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Đừng sợ.”
Chiếc xe của bọn họ rời khỏi dòng người đông đúc trên đường lộ, rẽ sang con đường quạnh quẽ dẫn tới ngoại thành, đây đúng là hướng đi về nhà họ Minh, nhưng con đường này thì không phải đường về nhà.
Minh Lộ Xuyên kiên nhẫn lái xe, nhưng Hạ Văn Nam có thể cảm nhận được tâm trạng của hắn, người đàn ông Alpha siết chặt tay lái, thỉnh thoảng nhìn chiếc xe màu đen từ gương chiếu hậu, trong khoang xe kín mít dần tản ra mùi của pheromone Minh Lộ Xuyên.
“Lộ Xuyên.” Hạ Văn Nam hạ giọng: “Anh bình tĩnh đi, đừng tức giận.”
Minh Lộ Xuyên nhìn về phía trước, đáp: “Anh không giận, em vẫn đang ở trong xe mà.”
Cách phía trước khoảng một trăm mét là một ngã tư, mắt thấy đèn tín hiệu giao thông nhấp nháy màu xanh, Minh Lộ Xuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247372/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.