Sau khi kết thúc công việc vào buổi chiều, Hạ Văn Nam không có tâm trạng tăng ca, cậu bảo Minh Lộ Xuyên đến bệnh viện với mình.
Minh Lộ Xuyên không phản đối chuyện Hạ Văn Nam muốn đi đâu, hắn chỉ có một yêu cầu duy nhất là Hạ Văn Nam không được phép hành động một mình.
Hạ Văn Nam ngồi trong xe, cảm thấy hơi bất an. Tình cảm của cậu và Minh Tư Thần không thể nói là thân thiết, từ lâu cũng đã phát hiện trạng thái sức khỏe của Minh Tư Thần ngày càng tệ đi, nhưng liên kết với chuyện có người muốn giết cậu, tâm lý liền cảm thấy khó chịu khiến cậu đứng ngồi không yên.
Khi đến bệnh viện, Hạ Văn Nam tưởng rằng Minh Khâm vẫn còn ở trong phòng bệnh, nhưng khi mở cửa, chỉ thấy người ngồi bên cạnh giường Minh Tư Thần là Minh Tư Ngạn.
Hạ Văn Nam khựng lại, Minh Lộ Xuyên đi theo sau lưng cậu cũng dừng bước.
Không biết có phải do Minh Tư Ngạn không để ý đến bọn họ hay không, nhưng cậu ta vẫn luôn cúi gằm mặt. Một lúc sau, Hạ Văn Nam thấy cậu ta vùi mặt lên giường bệnh của Minh Tư Thần, nắm chặt lấy tay Minh Tư Thần, toàn bộ cơ thể khẽ run lên, mới nhận ra rằng cậu ta đang khóc.
Khóc một lúc rồi Minh Tư Ngạn ngẩng đầu lên, đưa tay Minh Tư Thần vào tấm chăn rồi ghém chăn lại. Lúc Minh Tư Ngạn đứng dậy, cậu ta mới nhìn thấy Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên.
“Anh hai, Văn Nam.” Mắt Minh Tư Ngạn vẫn còn đỏ.
Hạ Văn Nam bước vào, hỏi: “Ba đâu?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247370/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.