Sáng hôm sau Hạ Văn Nam thức dậy muộn hơn bình thường, vị trí bên cạnh đã không còn bóng người, hẳn là Minh Lộ Xuyên đã xuống dưới nhà ăn sáng.
Cậu mặc quần áo vào rồi bước đến bên cửa sổ, nghe loáng thoáng có tiếng nói chuyện ở dưới tầng, sau đó thấy Minh Tư Ngạn tự mình lái xe ra khỏi cổng để đi làm.
Lúc Hạ Văn Nam đi xuống cầu thang, Minh Lộ Xuyên gần như đã ăn xong bữa sáng của mình, nhưng hắn vẫn ngồi lại phòng ăn để đợi cậu.
Cậu ngồi vào bàn ăn, đưa tay xoa tóc rối bù của mình, hỏi: “Tại sao em ngủ nhiều quá vậy?”
Minh Lộ Xuyên khuấy ly sữa bò cho cậu: “Em mệt mà.”
Hạ Văn Nam suy nghĩ một lúc, ghé sát vào bên tai Minh Lộ Xuyên thì thầm: “Hôm qua hóng chuyện nên mệt á?”
Minh Lộ Xuyên liếc cậu một cái: “Do làm việc nên mới mệt.”
Ngày hôm qua Hạ Văn Nam ở trong phòng thí nghiệm, đầu óc không ngừng suy nghĩ về việc điều chế nước hoa, bởi vì tập trung quá mức nên đến lúc cả người thanh tĩnh lại mới nhận ra cơ thể đã mệt mỏi đến nhường nào, bất tri bất giác ngủ cho đến bây giờ.
Hạ Văn Nam vừa ăn sáng vừa ngáp.
Minh Lộ Xuyên ngồi bên cạnh cậu, nói: “Nếu em mệt quá thì đừng đi làm.”
Đôi đũa trong tay Hạ Văn Nam ngừng lại, kỳ quặc liếc hắn một cái: “Anh không lo lắng tiến độ nghiên cứu bên em quá chậm sẽ ảnh hưởng đến lợi nhuận năm sau của Minh Nghiên sao?”
Minh Lộ Xuyên tựa vào lưng ghế, tư thái ung dung:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247366/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.