Thời điểm quay lại bữa tiệc, bọn họ không kinh động đến những vị khách đang tham gia tiệc rượu.
Đoàn Ninh còn phải xã giao giúp cha mình nên đã bị gọi đi, chỉ còn lại Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam, đứng sau vườn hoa nhìn những vị khách ăn mặc lộng lẫy xinh đẹp thưởng rượu dưới ánh đèn ấm áp.
Trong lòng Hạ Văn Nam có nhiều tâm sự, cậu yên lặng nhìn về phía trước.
Minh Lộ Xuyên đặt tay lên lưng Hạ Văn Nam, luôn kề bên cậu không rời.
Một lúc sau, Hạ Văn Nam ngẩng lên nhìn Minh Lộ Xuyên, ánh mắt của hắn trầm tĩnh, thần sắc nghiêm túc nhìn khung cảnh phía trước, cậu hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
“Nghĩ về những chuyện đã xảy ra với em.” Minh Lộ Xuyên nói.
“Vậy anh nghĩ gì, nói em nghe xem nào?”
Minh Lộ Xuyên cúi đầu: “Đúng là ngày hôm đó em không tự uống thuốc ngủ.”
Hạ Văn Nam thở dài: “Có lẽ cũng không phải Doãn Trạch Cạnh.”
Minh Lộ Xuyên không đáp, chỉ ngẩng đầu lên nhìn về phía bên trong hoa viên một lần nữa.
Hạ Văn Nam nhìn theo ánh mắt của hắn, đột nhiên chú ý đến Minh Tư Ngạn. Minh Tư Ngạn và vị hôn phu Lục Hoài Dã của cậu ta đang đứng bên rìa vườn hoa, hai người họ đang nói chuyện. Không biết Lục Hoài Dã nói câu gì đó rồi lập tức quay lưng rời đi, Minh Tư Ngạn vội vã kéo tay níu anh ta lại, Lục Hoài Dã dừng bước chân, quay lại nói gì đó với Minh Tư Ngạn, sau đó đẩy tay Minh Tư Ngạn ra.
“Buổi tối ngày hôm đó.” Minh Lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247361/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.