Việc đi dạo quanh khuôn viên trường lúc trời chạng vạng như thế này đối với Hạ Văn Nam mà nói, vừa tựa như chuyện từ rất lâu rồi vừa tựa như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.
Rất nhiều ký ức được khơi gợi trở lại, cậu nhớ thời điểm mình vừa mới vào trường học, cậu quay đầu lại hỏi Hà Dục Phong: “Đàn anh, lúc tụi em nhập học có phải anh cũng có mặt ở hội chào đón tân sinh viên không?”
Hà Dục Phong nghe vậy thì nở nụ cười: “Em vẫn nhớ à?”
Hạ Văn Nam nói: “Một vài ký ức đặc biệt sẽ được khắc sâu vào trí nhớ mà.” Cậu dừng bước chân, nhìn vào đại lộ rợp bóng cây trải dài trước mặt mình, cuối đường là một tòa nhà kiểu kiến trúc cũ, đó là thư viện của trường.
Cậu vừa cảm thấy hoài niệm vừa cảm thấy tiếc nuối, cậu mất đi vài năm cuộc sống sinh viên quý báu, khung cảnh này khiến cậu vô cùng nóng lòng muốn khôi phục ký ức để tìm lại những trải nghiệm quý giá nhất trong cuộc đời: Cuộc sống trong trường đại học, những ký ức cuối cùng về ông nội và những gì đã xảy ra trong phòng thí nghiệm của tòa nhà xây bằng gạch đỏ đó.
Làn gió lay nhẹ những chiếc lá khô, không khí lạnh lẽo mang theo một mùi hương đặc trưng của nó, kèm theo cả mùi hương của chocolate truffle.
Hạ Văn Nam quay lại nhìn Hà Dục Phong, phát hiện Hà Dục Phong đang đứng bên cạnh mình, ánh mắt của anh ta vẫn luôn dõi theo cậu.
“Có chuyện gì vậy?” Hạ Văn Nam nhịn được mà hỏi.
Hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247348/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.