Minh Lộ Xuyên cúi xuống, đưa tay ôm lấy Hạ Văn Nam. Lực tay của hắn siết rất chặt, toàn bộ sức nặng cơ thể đều đặt trên người Hạ Văn Nam, cậu không thể không nằm ngã ngửa ra, cảm nhận Minh Lộ Xuyên đang vùi mặt vào lồng ngực của mình.
Thực ra Hạ Văn Nam không ngờ được Minh Lộ Xuyên sẽ có những phản ứng như thế này, cậu cúi đầu nhìn xuống, chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của Minh Lộ Xuyên, không thể nhìn thấy biểu cảm của Minh Lộ Xuyên nên cậu vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy đầu hắn.
Cậu muốn hỏi rằng “Thế nào? Có phải bị tôi nói trúng rồi đúng không?” Nhưng cuối cùng cậu vẫn không nói ra. Hạ Văn Nam cảm thấy đau lòng cho Minh Lộ Xuyên, cậu không muốn chọc vào vết thương của Minh Lộ Xuyên lần nữa, dù sao thì bầu không khí hiện giờ cũng rất tốt.
Hạ Văn Nam v**t v* mái tóc ngắn của Minh Lộ Xuyên, “Cái ôm ngập tràn tình yêu ấm áp lắm phải không?”
Minh Lộ Xuyên trầm mặc một hồi lâu, bất đắc dĩ trả lời Hạ Văn Nam: “Ừm.”
Hạ Văn Nam không nhịn được mà bật cười, cánh tay cũng siết chặt lấy Minh Lộ Xuyên.
Buổi tối ngày hôm ấy, Minh Lộ Xuyên tựa như một đứa trẻ, cứ mãi nằm trong vòng tay của Hạ Văn Nam mà không chịu đứng dậy.
Hạ Văn Nam bị hắn đè đến mức khó thở, đưa tay đẩy hắn ra.
Minh Lộ Xuyên lập tức nói một cách tàn bạo: “Không được nhúc nhích!”
Hạ Văn Nam dừng lại động tác, nghĩ thầm: Thôi được rồi, anh thiếu tình thương nên em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247345/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.