Đêm đó Hạ Văn Nam ngủ rất muộn, đèn trong phòng không bật cho nên bọn họ trò chuyện trong bóng tối. Sau đó Hạ Văn Nam thiếp đi trong lòng Minh Lộ Xuyên, cậu lười tách ra mà cũng chưa từng nghĩ tới chuyện tách ra. Hiển nhiên đây không phải lần đầu tiên bọn họ ngủ qua đêm cùng nhau, nhưng bầu không khí đêm nay khác hẳn mọi khi.
Hạ Văn Nam đã chạm tới bí mật sâu thẳm nhất và quan trọng nhất của Minh Lộ Xuyên, Minh Lộ Xuyên không những không tức giận mà lại dịu dàng đến khó tả, cả buổi tối hôm đó chưa từng tức giận với Hạ Văn Nam dù chỉ một lần.
Chìm trong bầu không khí ấm áp như vậy, cơn buồn ngủ của Hạ Văn Nam dần kéo đến, một giây trước cậu đang nói chuyện với Minh Lộ Xuyên, giây tiếp theo đã rơi vào giấc mộng.
Hạ Văn Nam đã ngủ say, hiển nhiên sẽ không biết được Minh Lộ Xuyên đã hôn lên trán cậu vài cái, càng không biết trong phòng chỉ còn lại Minh Lộ Xuyên còn thức, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm lên trần nhà mờ mịt bị bao phủ bởi bóng tối đến tận hơn nửa đêm.
Sáng hôm sau Hạ Văn Nam thức dậy trước, cậu vừa mở mắt ra là thấy mình và Minh Lộ Xuyên nằm sát bên nhau, mà Minh Lộ Xuyên vẫn còn đang ngủ say. Bầu trời bên ngoài đã hoàn toàn sáng sủa, nắng mai cố gắng xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa, trong đó có một tia nắng vừa vặn chiếu lên giường.
Phản ứng đầu tiên của Hạ Văn Nam là mình sắp trễ giờ đi làm rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247339/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.