Lên xe, Minh Lộ Xuyên vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng không nói lời nào. Hạ Văn Nam ngồi bên cạnh, thúc nhẹ cùi chỏ vào người hắn.
Đoàn Ninh và Lê Hân vẫn chưa bước ra, xe đã đậu ở ven đường, tài xế đang ngồi bên bồn hoa chờ bọn họ, trong xe chỉ có hai người Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam.
Mặc dù vậy, Hạ Văn Nam vẫn hơi khó chịu liếc ra ngoài cửa sổ xe, sau đó nói với Minh Lộ Xuyên: “Xin lỗi mà.”
Minh Lộ Xuyên không đáp lại cậu.
Hạ Văn Nam: “Tại lúc đó đột nhiên Tiết Tĩnh bước vào, làm tôi giật cả mình.” Nói đến đây, Hạ Văn Nam nhớ Tiết Tĩnh có nhờ cậu nói đỡ cho, đành nói: “Mà cô ấy cũng đâu có cố ý, anh đừng khắt khe như vậy.”
Cuối cùng Minh Lộ Xuyên cũng chịu liếc mắt nhìn Hạ Văn Nam một cái: “Em đang xin thay cho cô ta đấy à?”
Bình thường Tiết Tĩnh phụ trách một số công việc giấy tờ và hội nghị, còn những lúc có việc cần ra ngoài, Minh Lộ Xuyên chỉ đưa mỗi Từ Phong đi cùng.
Hạ Văn Nam nói: “Tội nghiệp cô ấy lắm.”
Biểu tình của Minh Lộ Xuyên nhàn nhạt, dời mắt nhìn về phía trước.
Hạ Văn Nam lại tiếp tục nói: “Đâu còn phải xét nét mấy chuyện nhỏ nhặt này với cô ấy làm gì.”
“Em im miệng được rồi.” Giọng điệu của Minh Lộ Xuyên càng thêm không vui.
Hạ Văn Nam cũng phần nào đoán được tâm trạng của Minh Lộ Xuyên, liền nhích lại gần Minh Lộ Xuyên: “Anh không muốn tôi nhắc đến cô ấy phải không? Vậy chúng ta đổi chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247329/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.