Hạ Văn Nam ho khan một lúc lâu, trông có vẻ là bị sặc thật và không tự ngừng lại được nên những người ngồi bên cạnh bắt đầu đưa nước cho cậu.
Cậu nhận lấy, uống từng ngụm từng ngụm hết nửa ly nước, tay chân tất bật hòng che đậy tâm trạng hoảng loạn của mình, trong đầu anh cứ lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi của Trần Vấn Sơ: Lâu rồi.
Lâu rồi có nghĩa gì chứ, có nghĩa là lúc trước chuyện này đã từng xảy ra. Mặc dù Beta bị Alpha ký hiệu chỉ làm tạm thời, nhưng mùi pheromone thì không tài nào có thể che giấu được. Trần Vấn Sơ nói như vậy, rất có khả năng cậu từng bị Minh Lộ Xuyên để lại mùi trên người không chỉ một lần.
Để lại mùi như thế nào? Cắn gáy? Hay là sâu hơn… Hạ Văn Nam nhớ tới nốt ruồi son trên mông mình. Chẳng phải Minh Lộ Xuyên đã nói, hắn biết ở nơi riêng tư nhất của cậu có một nốt ruồi, chuyện gì nên làm bọn họ cũng đã làm rồi, chỉ là cậu cố chấp không tin thôi, chứ thật sự Minh Lộ Xuyên không hề nói dối. Càng nghĩ Hạ Văn Nam càng bối rối, cậu bần thần cầm ly nước, nhìn khay cơm mà nuốt không trôi nữa. Những người khác ngồi trong bàn nháy mắt với nhau, bắt đầu trách Trần Vấn Sơ nói chuyện không biết suy nghĩ. Mà hình như Trần Vấn Sơ nói chuyện không suy nghĩ gì thật, anh lại tiếp tục nói với Hạ Văn Nam: “Lần đó tôi thấy giám đốc chẳng dịu dàng với anh chút nào cả, tôi còn tưởng hai người chưa kết hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247325/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.