“Hả?” Hạ Văn Nam bị câu hỏi của Đoàn Ninh làm cho sửng sốt, cậu cảm thấy thừa nhận cũng không được mà không thừa nhận cũng không xong, vẫn động não suy nghĩ một hồi, lúc định trả lời thì Minh Lộ Xuyên đang nằm trên ghế sô pha bỗng nhiên cử động, phát ra tiếng than nhẹ.
Đoàn Ninh nói: “Cậu ấy sắp tỉnh rồi, tôi đi trước.”
Hạ Văn Nam cảm thấy vô cùng đúng lúc: “Được, anh đi thong thả.”
Cậu nhìn Đoàn Ninh rời khỏi phòng, sau đó lại nghe thấy tiếng rên trầm thấp của Minh Lộ Xuyên, cậu ngồi xổm xuống bên cạnh ghế sô pha, Minh Lộ Xuyên mở miệng như muốn nói gì đó.
“Anh nói gì đấy?” Cậu ghé tai lại gần.
Minh Lộ Xuyên lặp lại: “Nam Nam.”
Hạ Văn Nam đùng một cái đỏ mặt.
Cậu không biết vì sao mình lại đỏ mặt, thực sự là hai chữ này phát ra từ miệng của một Alpha say khướt, âm thanh trầm thấp, dính nhớp mơ hồ, trộn lẫn với mùi pheromone tỏa ra từ khắp cơ thể hắn, mang theo cảm xúc mãnh liệt tràn đầy, khiến Hạ Văn Nam không kịp đề phòng mà bị đánh tơi tả cho không còn manh giáp.
“Gì chứ? Đừng lảm nhảm nữa.” Hạ Văn Nam vẫn kiên cường “chiến đấu”, giơ tay nhéo miệng Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên mở mắt ra, tác dụng của rượu khiến tầm nhìn của hắn mờ đi, nhưng ánh mắt vẫn còn rất sáng, hắn nhìn Hạ Văn Nam một lúc rồi nói: “Sao em lại ở đây?”
Hạ Văn Nam đưa mắt sang chỗ khác, không muốn nhìn thẳng vào mắt hắn: “Không phải anh bảo tôi đến đón anh à?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247323/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.