Hạ Văn Nam đang đọc sách trong phòng của mình. Tư thế ngồi của cậu không được thanh lịch cho lắm, co một chân đạp lên ghế, người nghiêng sang một bên, khuỷu tay tì lên mặt bàn để chống cằm, một tay còn lại để lật sách viết chữ, thỉnh thoảng cậu lại chạm vào màn hình điện thoại đặt bàn, xem giờ.
Đã gần mười giờ tối, Minh Lộ Xuyên vẫn chưa về.
Trừ khi có tiệc xã giao, Minh Lộ Xuyên rất ít khi ở ngoài đường đến tối mịt. Hạ Văn Nam vẫn duy trì thái độ không can thiệp chuyện cá nhân với hắn, từ trước đến nay cũng không hỏi hắn kiểu như là hôm nay anh có phải đi xã giao hay không, nhưng tối nay Hạ Văn Nam chờ mãi mà chưa thấy Minh Lộ Xuyên về.
Mười giờ rưỡi, Hạ Văn Nam đã không thể nào tập trung đọc sách nữa, cậu khép cuốn sách chuyên ngành trước mặt lại, với lấy điện thoại di động, quyết định gọi cho Minh Lộ Xuyên.
Khi tiếng chuông chờ phát ra từ loa điện thoại, Hạ Văn Nam cảm thấy hơi bất an, ngón tay cậu khẽ nhịp trên mặt bàn, mãi đến khi cuộc gọi được kết nối, đầu dây bên kia phát ra tạp âm nhộn nhịp huyên náo, mà Minh Lộ Xuyên lại chậm chạp không chịu lên tiếng.
Khiến cho Hạ Văn Nam ngập ngừng một lúc, thận trọng thăm dò: “Ê?”
Giọng của Minh Lộ Xuyên ngay lập tức vang lên: “Hạ Văn Nam?”
Giọng của hắn vừa trầm khàn vừa mơ hồ không nghe rõ, như thể có một thứ gì đó nóng rẫy lăn qua cuống họng, cùng với tạp âm hỗn loạn, Hạ Văn Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247321/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.