Mọi thứ trong nhà họ Minh dường như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, mơ hồ khó hiểu, Hạ Văn Nam có thể nhìn xuyên qua lớp sương mù kia nhưng chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Trong lúc dùng bữa sáng, Hạ Văn Nam cố ý ngồi cạnh Minh Tư Ngạn, cậu giả bộ thoải mái trò chuyện với Minh Khâm rồi uể oải ngả người ra sau, hai tay khoác lên lưng ghế, nhân lúc không ai để ý mà lén lút kề bên gáy Minh Tư Ngạn, muốn ngửi thử xem có mùi pheromone của Lục Hoài Dã hay không.
Kết quả là còn chưa kịp nhích lại gần, Hạ Văn Nam đã bị Minh Lộ Xuyên kéo cổ tay lại, cậu hơi sững sờ, hỏi nhỏ: “Anh làm gì đấy?”
Khuôn mặt Minh Lộ Xuyên không đổi sắc, múc một muỗng mứt trong lọ rồi để vào chén Hạ Văn Nam, nói: “Ăn mứt đi.”
Hạ Văn Nam không muốn ăn mứt, cậu bưng chén của mình lên, lấy đũa gạt hết phần mứt trong chén của mình vào chén Minh Lộ Xuyên: “Tôi không ăn đâu.”
Lúc này khoảng cách giữa hai người họ đã rất gần, đến mức nếu hai người thì thầm thì sẽ không bị người bên cạnh nghe thấy. Minh Lộ Xuyên lạnh lùng nhìn cậu gạt mứt vào chén của mình, làm cho cả hai cái chén đều dính bẩn, nói: “Em định làm gì?”
Hạ Văn Nam không nhìn hắn mà nhẹ giọng nói: “Tôi muốn ngửi thử xem Minh Tư Ngạn có dính mùi pheromone của Lục Hoài Dã không.”
Minh Lộ Xuyên nói: “Lục Hoài Dã ngủ trong phòng dành cho khách.”
Hạ Văn Nam ngẩng đầu lên, trán cậu gần như chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247319/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.