Gió đêm bắt đầu nổi lên, có làn gió thổi qua mặt Hạ Văn Nam khiến gò má nóng bừng vì uống bia của cậu cảm thấy man mát, cơn say cũng dần dần kéo đến.
Đoàn Ninh không uống, cầm ly đồ uống trong tay nói: “Chuyện của Lộ Xuyên khi còn bé thì cậu ấy sẽ tự kể với Văn Nam, anh không biết nhiều lắm đâu.” Nụ cười trên mặt anh nhạt đi, cơ thể hơi ngả về phía sau, dường như bắt đầu cảm thấy mệt.
Lúc này Minh Lộ Xuyên lạnh nhạt nói: “Tôi kể cho em ấy về chuyện hồi bé của mình rồi.”
Minh Tư Ngạn nhích người lại gần Hạ Văn Nam: “Tiếc là Văn Nam quên mất rồi.”
Hạ Văn Nam nói: “Tôi sẽ nhớ lại thôi.”
Đoàn Ninh hỏi: “Quên cái gì?”
Không ai trả lời.
Minh Tư Ngạn nhìn xung quanh, cười một cái rồi đổi chủ đề, cậu ta hỏi Đoàn Ninh có thể tự về nhà được hay không.
Hạ Văn Nam không hứng thú lắm với cuộc trò chuyện của họ, cậu hơi xoay người, nhìn Minh Tư Thần đang ngồi trong góc. Bên cạnh Minh Tư Thần là thím Trương, đút cho cậu ăn suốt buổi tối hôm nay.
Thím Trương gắp một miếng thịt ba chỉ cắt nhỏ đưa đến miệng Minh Tư Thần, Minh Tư Thần lắc đầu, có vẻ không muốn ăn.
“Con có muốn đi nghỉ không?” Thím Trương hỏi cậu.
Minh Tư Thần không trả lời.
Thím Trương tự mình đứng dậy, nói với Minh Khâm rằng Tư Thần sẽ đi nghỉ ngơi.
Minh Khâm gật đầu: “Tư Thần nên đi ngủ sớm.”
Thím Trương đẩy Minh Tư Thần ra khỏi vườn hoa.
Ánh mắt Hạ Văn Nam cứ dõi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247315/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.