Hạ Văn Nam sửng sốt một hồi lâu.
Lâm Trữ Thu hỏi xong thì liền yên lặng, bưng ly lên uống trà.
Thuốc ngủ, tại nạn giao thông, Minh Lộ Xuyên,… trong đầu Hạ Văn Nam rối như tơ vò, cậu vẫn nghĩ tới, buổi tối cậu gặp chuyện là sau khi ăn cơm tối tại nhà họ Minh.
Là có người bỏ thuốc ngủ cậu hay do cậu tự uống?
“Có muốn báo cảnh sát không?”
Lâm Trữ Thu vừa nói câu này, Hạ Văn Nam theo bản năng cầm lấy điện thoại di động, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ngón tay khẽ lướt. Cậu vốn định gọi điện thoại báo cảnh sát, nhưng không biết tại sao lại mở danh bạ, hàng đầu tiên là “M”.
Đột nhiên lúc này điện thoại reo lên, màn hình điện thoại hiển thị người gọi chính là “M”.
Hạ Văn Nam nhận điện thoại, “A lô?”
“Em đang ở đâu?” Ngữ khí Minh Lộ Xuyên lạnh lùng như thường lệ.
Hạ Văn Nam đang ở trong hoảng loạn bỗng nhiên được phục hồi tinh thần, cậu nhìn Lâm Trữ Thu đang ngồi ở đối diện mình một cái, Lâm Trữ Thu không nhìn cậu mà đang vừa uống trà vừa cúi đầu nhìn điện thoại di động của mình, Hạ Văn Nam nói với Minh Lộ Xuyên: “Đã bảo với anh là đi ăn cơm với bạn học rồi mà.” Giọng cậu không lộ ra điều gì khác thường.
“Tôi biết, tôi hỏi em đang ăn cơm ở đâu?”
“Anh muốn làm gì?”
“Tới đón em.”
Hạ Văn Nam do dự hai giây, rồi nói địa chỉ quán cơm cho Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên không đáp một lời mà cúp máy luôn.
Lúc Hạ Văn Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247306/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.