“Nam Nam.” Đúng lúc đó, Minh Lộ Xuyên ở bên trong gọi Hạ Văn Nam, “Ăn sáng trước đi đã.”
Minh Lộ Xuyên tới giải vây đúng lúc, Hạ Văn Nam vội nói với Doãn Trạch Cạnh: “Tôi đói rồi, đi ăn đây nhé.” Nói xong cũng đi vào trong nhà.
Doãn Trạch Cạnh không cản Hạ Văn Nam nữa, cậu ta dằn bóng hai cái rồi lại tự ném rổ một mình.
Hạ Văn Nam đi theo Minh Lộ Xuyên cùng đến phòng ăn, c** nh* giọng oán giận nói: “Đừng có gọi tôi là Nam Nam.”
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Hai người đi tới phòng ăn, thấy Minh Khâm và Minh Tư Thần đã ở đó. Trên bàn có bánh bao và trứng gà, là bữa sáng đơn giản kiểu Trung Quốc.
Dì Trương không ở đây, xe lăn của Minh Tư Thần đặt bên cạnh Minh Khâm, Minh Khâm đang cho cậu ăn trứng luộc. Từ đầu đến cuối Minh Tư Thần hoàn toàn không nhìn bọn họ, cậu vẫn đang cố gắng tóm lấy cái muỗng sứ trên bàn ăn, lúc ngón tay cậu gần chạm tới thì Minh Khâm sẽ xích cái muỗng ra xa một chút, làm cho cậu thiếu chút nữa là lấy được rồi.
Minh Khâm hỏi Hạ Văn Nam: “Tối hôm qua ngủ ngon không?”
Hạ Văn Nam đáp: “Dạ tốt ạ.”
Minh Khâm cười cười. Nhân lúc chú nói chuyện với Hạ Văn Nam, Minh Tư Thần rốt cuộc cũng đụng đến cái muỗng trên bàn, cậu vươn tay tóm lấy.
“Tư Thần, mau buông ra!” Minh Khâm muốn giật lại cái muỗng, vội vàng đặt chén lên bàn.
Hạ Văn Nam ngồi chỗ cách Minh Tư Thần không xa, cậu đứng lên lấy cái muỗng lại giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247300/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.