Căn biệt thự này tổng cộng có ba tầng, ở trên tầng hai có một phòng khách nhỏ, ở bên trong có quầy bar và một bàn đánh bi-a, phía trước phòng khách là một cánh cửa mở ra sân thượng, còn phía bên phải là hành lang, căn phòng ngủ của Minh Lộ Xuyên nằm cùng một phía với hành lang đó.
Hạ Văn Nam đang đứng ở trước cửa nhìn toàn cảnh căn phòng ngủ, không hề muốn đi vào chút nào.
Minh Lộ Xuyên bật đèn trần, rồi kéo Hạ Văn Nam vào trong.
Hạ Văn Nam liền vội vàng lùi về phía sau, một mực thối lui đến cửa sổ, nói với Minh Lộ Xuyên: “Anh đừng có mà làm bậy.”
Minh Lộ Xuyên lạnh lùng nhìn, chậm rãi nhấc bước đi nhưng là đi đến hướng phòng tắm, đợi đến khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, thân ảnh Minh Lộ Xuyên đã biến mất thì Hạ Văn Nam mới khẽ thở phào một cái, bắt đầu đánh giá gian phòng.
Thực ra căn phòng này rất bình thường, rộng rãi ngăn nắp, ngọn đèn trần chiếu sáng cả phòng, ở giữa là một chiếc giường đôi, tủ quần áo đặt áp sát vào tường.
Hạ Văn Nam tưởng rằng sẽ tìm thấy được vài món đồ dùng hồi nhỏ của Minh Lộ Xuyên, nhưng thực tế lại không có gì cả, chỉ có một khung ảnh được đặt trên tủ đầu giường, là một ảnh chụp hình chung.
Trong hình, một đứa bé khoảng hơn mười tuổi trông có vẻ là Minh Lộ Xuyên, khi đó hắn đã khá cao, có thể thấy được vài đường nét anh tuấn trên khuôn mặt giống vớim hắn hiên tại; bên cạnh là một cặp thiếu niên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247298/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.