Kiều Mộ Đông và Hà Dụ bắt đầu chiến tranh lạnh.
Buổi trưa hôm sau, khi ăn cơm, hiếm khi thấy Kiều Mộ Đông không ngồi cạnh Hà Dụ. Anh bưng khay cơm của mình, ngồi vào bàn phía sau lưng Hà Dụ.
Bên cạnh Hà Dụ không có lấy một ai, tất cả mọi người đều nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quặc, như thể ai nấy đều mặc nhiên thừa nhận mối quan hệ đặc biệt giữa cậu và Kiều Mộ Đông, và lúc này thì mọi người đều cho rằng cậu đã bị Kiều Mộ Đông ruồng bỏ.
Hà Dụ cũng không vì việc Kiều Mộ Đông ngồi cách xa mà cảm thấy ngon miệng hơn, cậu vẫn không muốn ăn, hơn nữa hôm nay chẳng ai ép cậu phải ăn nữa.
Buổi chiều, trong khoảng thời gian tự do ngắn trước bữa tối, có hai, ba người đến gây sự với Hà Dụ, chỉ đơn giản là trêu chọc cậu bằng vài lời vô nghĩa. Cuộc sống của mọi người quá buồn tẻ và đơn điệu, họ cần một chút gì đó để giải khuây, và trong hoàn cảnh như vậy, Hà Dụ có vẻ khác biệt, dường như chỉ có thể trở thành gia vị trong cuộc sống của họ.
Có người khoác vai Hà Dụ, nhéo má cậu. Hà Dụ không nói gì. Kiều Mộ Đông lúc đó đang chơi bóng trên sân cũng không nói gì, thậm chí không quay đầu nhìn sang bên này.
Hà Dụ không lên tiếng, cũng không phản kháng, mấy người kia nói vài câu rồi cảm thấy chán, không chọc ghẹo nữa. Hà Dụ một mình đi đến một góc ngồi xuống, nhìn thấy Kiều Mộ Đông đang đi xin thuốc lá từ quản ngục, bỗng dưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218740/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.