Sau cuộc gọi đó, Lê Đường lại trải qua một khoảng thời gian khá dài không gặp Hồng Mẫn Hàng. Việc kinh doanh của Kiều Mộ Đông ngày càng phát đạt, Lê Đường đột nhiên có chút cảm giác như ngày xưa theo Hồng Hướng Phong gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Nhưng Kiều Mộ Đông dù sao cũng không giống Hồng Hướng Phong, cậu ấy việc gì cũng muốn tự tay xử lý, không đùn đẩy tất cả cho Lê Đường. Hơn nữa, cậu ấy cho rằng đã đến lúc trả thù lao cho Lê Đường thì một xu cũng không được thiếu.
Về sau, Kiều Mộ Đông mua một chiếc xe, trực tiếp ném cho Lê Đường: “Cho anh lái.”
Lê Đường cũng không từ chối. Chiếc xe đăng ký dưới tên Hà Dụ, nhưng chìa khóa lại nằm trong tay anh, vậy nên anh cứ thế lái đi.
Một đêm nọ, Lê Đường làm việc bên ngoài xong, trên đường về đi ngang qua tòa nhà Đế Hồng. Đúng lúc đó đường đang tắc, anh hạ cửa kính xuống, nhìn lên tòa nhà của Đế Hồng. Thực ra anh cũng không nhớ rõ văn phòng của Hồng Mẫn Hàng là phòng nào, nhưng anh cảm thấy chắc là một trong những căn còn sáng đèn có lẽ Hồng Mẫn Hàng vẫn chưa rời đi.
Sau một chút do dự, Lê Đường rẽ xe vào bãi đậu dưới tòa nhà Đế Hồng, rồi gọi điện cho Hồng Mẫn Hàng: “Cậu vẫn đang tăng ca à?”
Hồng Mẫn Hàng có phần kinh ngạc: “Anh Lê?”
Lê Đường nói: “Tôi đang ở bãi đậu xe của Đế Hồng, mời cậu ăn tối.”
Hồng Mẫn Hàng vừa bất ngờ vừa mừng rỡ: “Em xuống ngay!”
Lê Đường chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218735/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.