Hà Dụ đứng chờ trước cổng trại tạm giam, có phần bồn chồn, cậu mở cửa xe định bước xuống thì Lê Đường ở bên cạnh nói: “Yên tâm ngồi đợi đi, cứ động tới động lui làm gì, bị thương vậy còn chưa đủ nặng sao?”
Hà Dụ nói: “Lê ca, em chỉ là hơi nôn nóng thôi.”
“Nôn gì mà nôn?” Lê Đường nói “Kiều Mộ Đông sắp ra rồi, cậu có nôn cũng đâu vào được trong, cứ ngồi yên trong xe đi, đừng lộn xộn.”
Hà Dụ bất lực cúi đầu xuống, nhìn cánh tay trái đang được bó cố định kín mít của mình, rồi lại nhìn vào kính chiếu hậu xem vết thương trên trán, băng vẫn còn, sáng nay vừa thay thuốc, còn có vệt màu thuốc đỏ thẫm của cồn i-ốt thấm qua lớp băng gạc. Không biết mình trông như thế này liệu có khiến Kiều Mộ Đông nổi giận không. Cũng không biết mấy ngày qua ở trong đó, anh ấy có chịu khổ không, đã thành ra thế nào rồi.
Đúng lúc đó, Lê Đường bỗng nói: “Kiều Mộ Đông ra kìa.”
Hà Dụ ngẩng đầu lên, thấy một cảnh sát đang dẫn Kiều Mộ Đông đi ra, đưa giấy tờ phóng thích cho cảnh vệ gác cổng kiểm tra. Sau đó, viên cảnh sát nói với Kiều Mộ Đông vài câu, rồi đứng nhìn anh bước ra khỏi cổng lớn.
Trên người Kiều Mộ Đông vẫn là bộ quần áo hôm bị bắt, nhưng đầu thì đã bị cạo ngắn sát da, chỉ còn một lớp tóc lún phún. Kiểu đầu này khiến ngũ quan của anh càng lộ rõ, góc cạnh hơn, mang theo một vẻ sắc lạnh, giống như một tội phạm nghiêm trọng vừa được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218719/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.