Tang lễ của Kiều Tùng được tổ chức vô cùng đơn giản. Không có linh đường, cũng chẳng có nghi lễ tiễn biệt. Chỉ sắp xếp thời gian đưa đi hỏa táng, sau đó Kiều Mộ Đông và Hà Dụ lái xe đến nhận tro cốt đem về.
Phần mộ ông được chôn tại khu nghĩa trang công cộng loại bình dân nhất. Họ đặt bình tro cốt vào, để công nhân dùng xi măng trát nắp mộ lại là xong. Trên bia mộ thậm chí cũng không có lấy một tấm ảnh.
Ngay cả cháu ngoại như Kiều Mộ Đông còn chẳng buồn thương tiếc, nói gì đến một người ngoài như Hà Dụ. Nhưng cái chết của một con người dù sao cũng khiến người ta xúc động. Hà Dụ đứng yên trước bia mộ, nhìn tên của Kiều Tùng, cố gắng tưởng tượng về quá khứ oai hùng của ông ta trên giang hồ, nhưng lại chẳng thấy gì cả.
Kiều Mộ Đông mua một dây pháo, đến khu vực được phép đốt, tháo pháo ra, quấn dây mồi lửa lại rồi đốt. Anh chạy ra xa vài bước, tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc khiến mặt đất cũng rung lên. Như thể hoàn thành một nhiệm vụ nào đó, anh vỗ tay rồi nói với Hà Dụ: “Đi thôi.”
Hà Dụ chỉ xin nghỉ nửa ngày, buổi chiều còn phải đi làm, nên những việc còn lại đều do Kiều Mộ Đông tự lo liệu.
Kiều Mộ Đông lái xe đưa Hà Dụ đến công ty, trên đường quay về thì bị kẹt xe, anh bật radio trong xe lên nghe thì bất ngờ nghe được tin Hồng Mẫn Hàng đã xuất viện.
Kiều Mộ Đông rất ngạc nhiên, lập tức gọi điện cho Lê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218712/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.