Lê Đường không hề do dự cởi hết quần áo trên người, lộ ra phần thân trên gầy gò nhưng rắn chắc, đầy những vết sẹo cũ sẫm màu. Anh thay đồ xong, nói: “Lão già Hồng Hướng Quân và Hồng Hướng Quốc đã mua chuộc bệnh viện, bây giờ Hồng Mẫn Hàng chỉ mới có ý thức, hoàn toàn không thể tự di chuyển nếu không có hỗ trợ điều trị. Họ muốn nhân cơ hội này để kiểm soát toàn bộ Đế Hồng.”
Kiều Mộ Đông hơi nghi hoặc: “Hồng Mẫn Hàng không có con trai cũng chẳng có anh em, nếu tôi là chú của cậu ta, thì thừa dịp này xử luôn hắn chẳng phải là xong hết rồi sao?”
Lê Đường liếc nhìn hai đàn em ngồi ghế trước của Kiều Mộ Đông, không lên tiếng.
Kiều Mộ Đông nói: “Không sao, hai người đó theo tôi hơn mười năm rồi.”
Lê Đường tiếp lời: “Dưới tay Hồng Mẫn Hàng có một sòng bạc ngầm quy mô không nhỏ, trước đây mỗi tháng đều có lượng tiền lớn đổ vào tài khoản của Đế Hồng, hai ông chú của cậu ấy đều nhìn thấy. Nhưng toàn bộ sòng bạc đó là do Hồng Mẫn Hàng tự tay gây dựng, hai ông chú chỉ biết có tồn tại cái sòng đó, không biết vị trí cụ thể, cũng chẳng rõ ai phụ trách. Giờ Hồng Mẫn Hàng gặp chuyện, nguồn tiền từ sòng bạc lập tức bị cắt, hai ông chú tất nhiên không cam lòng, mới muốn giữ mạng cậu ấy lại để moi ra đầu mối đó, biến nó thành của riêng mình.”
“Ừm.” Kiều Mộ Đông gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Lê Đường nói: “Hơn nữa, hiện tại Đế Hồng đang rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218689/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.