Hà Dụ nhớ hồi đại học từng đọc một cuốn sách giới thiệu về lịch sử phát triển của tập đoàn Lăng Vân, do một nhà báo viết. Khi đó, Lăng Vân được khắc họa như một huyền thoại trong ngành, mà người đứng trên đỉnh của huyền thoại ấy, chính là Lăng Cường.
Hà Dụ bắt đầu ngưỡng mộ Lăng Cường từ thời điểm ấy, cũng từ đó mà khao khát được vào làm ở Lăng Vân. Nếu có thể, cậu thà rằng Kiều Mộ Đông không phải là con trai của Lăng Cường, như vậy cậu có thể giữ khoảng cách với Lăng Cường, duy trì hình ảnh uy nghiêm và nghiêm khắc của ông trong lòng mình. Chứ không như bây giờ, bị ông nhìn bằng ánh mắt khinh thường như vậy.
Hà Dụ tựa người vào ban công, hút thuốc một cách thờ ơ. Hình như Kiều Mộ Đông thật sự đã ngoan rồi, không còn gọi điện cho cậu nữa. Nhưng trái tim Hà Dụ vẫn như bị bóp chặt, điều khiến cậu lo lắng nhất là Kiều Mộ Đông sẽ bị bắt lại và phải vào tù lần nữa.
Khi dập tắt điếu thuốc, Hà Dụ bất chợt nhận ra trong lòng mình chỉ toàn nghĩ làm sao giúp Kiều Mộ Đông, mà không hề thấy đau lòng vì vết thương của Phó Thần Sơn. Sự thay đổi trong lòng quá rõ ràng khiến chính cậu cũng bất ngờ. Nhưng sau một thoáng bàng hoàng, Hà Dụ lại thấy điều đó chưa chắc đã là xấu, cậu có thể toàn tâm toàn ý mà dốc lòng vì một mối tình khác.
Sau khi hút xong hai điếu thuốc, Hà Dụ quay lại phòng bệnh. Lăng Cường đã rời đi, chỉ còn Phó Thần Sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218686/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.