Chiếc xe quay trở lại bãi đậu xe dưới tầng hầm khu chung cư của Kiều Mộ Đông. Anh tắt máy, rút chìa khóa rồi xuống xe đi thẳng.
Hà Dụ nghe tiếng “rầm” khi anh đóng sầm cửa xe lại, sững người ngồi tại chỗ. Hơn mười giây sau, Kiều Mộ Đông quay lại, đạp mạnh lên cửa xe, quát: “Còn muốn tôi bế cậu lên nữa à?!”
Hà Dụ mở cửa xe xuống, liếc nhìn cánh cửa vừa bị đá bẩn, không nói gì.
Hai người im lặng đi vào thang máy, nhìn thang máy chậm rãi đi lên.
Khi gần đến tầng mười, Kiều Mộ Đông đột nhiên mở miệng: “Sáng nay cậu hỏi tôi có phải đã yêu cậu không.”
Hà Dụ lập tức quay đầu nhìn anh.
Kiều Mộ Đông đút tay vào túi, nhìn con số trên bảng điện tử đang nhảy, nói: “Tôi đã nghĩ suốt cả một ngày, có kết quả rồi. Nhưng trước đó, tôi phải hỏi cậu hai câu.”
Hà Dụ gật đầu: “Anh hỏi đi.”
“Cậu còn yêu Phó Thần Sơn không?”
Hà Dụ im lặng một lúc rồi bình tĩnh đáp: “Không yêu nữa.”
Tình yêu đã cạn kiệt rồi, chỉ còn lại tình cảm tích tụ nhiều năm, không mãnh liệt, nhưng cũng không thể dứt bỏ hoàn toàn.
Thang máy đến tầng 23, cửa mở ra từ từ, nhưng cả hai không ai bước ra.
“Câu hỏi thứ hai: Cậu có yêu tôi không?”
Hà Dụ không trả lời.
Khi cửa thang máy sắp đóng lại, Kiều Mộ Đông đưa tay giữ nút mở, kiên nhẫn chờ câu trả lời.
Hà Dụ ngẩng đầu nhìn anh, hỏi lại: “Anh có yêu tôi không?”
Kiều Mộ Đông đáp: “Là tôi đang hỏi, không phải cậu hỏi tôi.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218682/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.