Sau khi rời khỏi chỗ của Kiều Mộ Đông, cơn giận của Hà Dụ cũng nguôi đi. Có lẽ là những lời cuối cùng của Kiều Mộ Đông khiến cậu chấn động, cứ lặp đi lặp lại trong đầu không ngừng.
Cậu hối hận vì đã nói ra những lời tổn thương như vậy với Kiều Mộ Đông. Cậu buộc phải thừa nhận rằng mình không muốn nghe Kiều Mộ Đông nói về Phó Thần Sơn theo cách đó, cho dù trong lòng cậu cũng nghĩ như vậy đi chăng nữa, cậu vẫn không muốn nghe người khác nói ra. Cứ như thể phủ nhận Phó Thần Sơn cũng đồng nghĩa với việc phủ nhận những gì cậu đã bỏ ra, khiến những tháng năm đã qua trở nên vô nghĩa.
Nhưng đó không thể là cái cớ để giận Kiều Mộ Đông.
Hà Dụ thở dài một tiếng, hai tay đút túi quần, bước đi lang thang không mục đích. Cậu thậm chí còn không mang theo hành lý, cậu cũng tự hỏi mình: Có phải vì tin rằng Kiều Mộ Đông sẽ không buông tay mình như vậy, dù miệng nói không tìm nữa, nhưng trong lòng vẫn mong Kiều Mộ Đông sẽ đến đưa mình về? Buổi trưa, cậu ăn đại vài thứ ngoài đường, đang suy nghĩ chiều nay nên đi đâu thì điện thoại reo lên.
Lần này không phải Phó Thần Sơn cũng không phải Kiều Mộ Đông, người gọi đến là Mã Thiên, khiến cậu hơi ngạc nhiên.
“Đàn anh Mã?” Hà Dụ bắt máy, không giấu được sự bất ngờ trong giọng nói.
Mã Thiên lại rất nhiệt tình: “Hà Dụ, dạo này sống sao rồi?”
Hà Dụ cười nhạt: “Cũng tạm.” không khác gì lần trước gặp Mã Thiên.
Mã Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218680/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.