Hà Dụ lái xe đến, Kiều Mộ Đông vứt con dao đang cầm xuống, mở cửa xe chui vào ghế phụ.
Hà Dụ lo lắng liếc nhìn con dao, nói: “Trên đó có dấu vân tay của anh đấy.”
Kiều Mộ Đông đáp lại đầy tự tin: “Trên đó còn có cả máu tôi nữa cơ! Lắm lời, lái xe đi!”
Hà Dụ đành đạp ga tiếp tục lái xe về phía trước, rồi hỏi: “Đến bệnh viện à?”
Kiều Mộ Đông nói: “Cậu cứ đi thẳng, ngã tư tiếp theo rẽ trái, lát nữa tôi chỉ đường tiếp.”
Hà Dụ quay đầu nhìn thấy máu đang thấm ra từ vết thương trên áo Kiều Mộ Đông liền hoảng hốt. Đã lâu rồi không lái xe, xe chồm về phía trước, khiến cậu phải đạp phanh gấp.
Kiều Mộ Đông đưa một tay đặt lên gáy Hà Dụ, bóp nhẹ đầy thân mật rồi nói: “Đừng lo, không chết được đâu.”
Hà Dụ nói: “Sau này gặp loại người như thế thì tránh xa ra là được rồi, cố đấm ăn xôi làm gì! Dù có thắng hay thua cũng chẳng có lợi gì cho anh!”
Kiều Mộ Đông “hừ” một tiếng: “Cậu biết gì chứ? Đã theo luật giang hồ, thắng là bản lĩnh, thua thì nhận số phận.”
Hà Dụ liếc xéo anh: “Anh tưởng mình là giang hồ thứ thiệt chắc? Còn luật giang hồ!”
Kiều Mộ Đông đột nhiên ghé sát, thì thầm bên tai cậu: “Cậu đau lòng rồi phải không?”
Hà Dụ đáp: “Tôi ước gì bọn họ đánh cho anh tàn phế luôn, khỏi đến dây dưa với tôi nữa.”
Kiều Mộ Đông cắn nhẹ tai cậu: “Không tàn phế được đâu, không tin đêm nay thử xem.”
Chiếc xe lắc lư dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218678/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.