Hà Dụ cảm thấy món cà tím ngư hương của Lê Đường nấu có chút hương vị quen thuộc của gia đình. Thật ra cũng không hẳn giống cách làm của mẹ cậu, món mẹ làm thường ngọt hơn một chút, còn món của Lê Đường thì đầy đủ hành, gừng, tỏi, vị cá đậm đà. Nhưng Hà Dụ vẫn cảm thấy bồi hồi, ăn liền mấy bát cơm.
Ăn xong, Hà Dụ đi rửa chén, Lê Đường đứng dựa vào khung cửa hút thuốc, nói: “Chút nữa tôi lên ngủ trưa, buổi chiều cậu tự lo liệu nhé.”
Hà Dụ vớt đĩa trong bồn rửa, đáp: “Vâng.”
Lê Đường lại nói thêm một câu: “Lúc nào rảnh thì suy nghĩ nghiêm túc về con đường phía trước đi, cậu tính cả đời cứ ở mãi cái quán tồi tàn này à?”
Sắc mặt Hà Dụ bỗng chốc trở nên ảm đạm.
Lê Đường sợ cậu hiểu lầm là mình muốn đuổi đi, liền nói tiếp: “Từ từ rồi sẽ có cách.” Nói xong thì xoay người lên lầu, đi được nửa chừng lại quay đầu dặn: “Ra ngoài nhớ kéo cửa lại là được, ban ngày ban mặt không ai trộm đâu.”
Hà Dụ rửa xong chén, lấy điện thoại ra thì thấy đã hết pin và tắt nguồn. Sạc thì để ở nhà Phó Thần Sơn, cậu do dự một lúc rồi quyết định quay về trước.
Ngồi trên xe buýt, suốt đường đi Hà Dụ cứ suy nghĩ về chuyện tương lai mà Lê Đường nhắc tới. Cậu học đại học ngành kỹ thuật thông tin điện tử, năm đó có thể vào được Lăng Vân, một trong những tập đoàn thông tin viễn thông hàng đầu quốc gia đã là một con đường rất tốt. Bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218674/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.