Kiều Mộ Đông lái xe trên con đường rời khỏi thành phố, phía trước họ là xe của Hồng Mẫn Hàng.
Hà Dụ nhìn chằm chằm chiếc xe phía trước, ngẩn người một lúc rồi hỏi: “Người họ Hồng đó là em trai của Lê ca à?”
Kiều Mộ Đông đáp: “Không phải ruột thịt. Lê Đường là con nuôi của Hồng Hướng Phong.”
Nói xong, anh bổ sung thêm: “Hồng Hướng Phong là cha của Hồng Mẫn Hàng.”
Hà Dụ gật đầu. Dù không rõ thân phận thật sự của Lê Đường nhưng các mối quan hệ khác cậu cũng đại khái đoán được. Chỉ là: “Dù sao cũng là anh em kết nghĩa, tại sao đám người của Hồng Mẫn Hàng lại có thái độ như vậy khi nhắc đến Lê ca?”
Kiều Mộ Đông trầm mặc một lát. Khi Hà Dụ nghĩ anh không muốn trả lời, thì Kiều Mộ Đông đột ngột quay sang hỏi: “Đêm nay đến chỗ tôi?”
Chủ đề thay đổi quá đột ngột khiến Hà Dụ ngẩn người, sau đó cười cười nói: “Sao? Coi như là điều kiện trao đổi à?”
Kiều Mộ Đông đáp: “Lê Đường có liên quan gì đến tôi đâu, cậu nghĩ tôi giúp cậu vì cái gì?”
Hà Dụ quay đầu nhìn ra cửa sổ xe, khóe miệng hơi cong lên. Cậu biết Kiều Mộ Đông hoàn toàn là vì giúp cậu, cho dù mục đích sau cùng là muốn lên giường với cậu thì ít nhất anh ta cũng không dùng chuyện đó để uy h**p. Vì vậy, trong lòng cậu thật sự rất cảm kích Kiều Mộ Đông.
Nhưng dù cảm động, Hà Dụ vẫn không nhịn được mỉa mai: “Vì cái gì ư? Vì muốn tôi ngủ lại chỗ anh đêm nay à?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218669/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.