áng hôm sau, khi Phó Thần Sơn và Lăng Chỉ Lộ thức dậy, Hà Dụ cũng tỉnh.
Cậu nằm trên giường, nghe tiếng bước chân và trò chuyện của hai người bên ngoài. Giọng Phó Thần Sơn hạ rất thấp, như sợ đánh thức cậu, còn Lăng Chỉ Lộ thì vẫn mang chút tức giận, suốt từ đầu đến cuối chẳng hề nói năng dễ nghe với Phó Thần Sơn.
Hà Dụ trở mình, không vội dậy. Vết thương ở chân âm ỉ đau, nhưng cũng không nặng đến mức không thể ngủ tiếp.
Chờ họ ra khỏi nhà, Hà Dụ mới mở điện thoại gọi cho Lê Đường xin nghỉ. Mới ngày thứ hai đi làm đã xin nghỉ, cậu cảm thấy hơi ngại.
Lê Đường giọng thì không dịu dàng cho lắm, nhưng câu hỏi lại đầy quan tâm: “Bị thương kiểu gì vậy?”
Hà Dụ nằm nghiêng, một tay cầm điện thoại áp vào tai: “Tối qua suýt bị cướp, bị rạch một nhát ở chân.”
Lê Đường im lặng một lúc rồi nói: “Vì tiền mà liều cả mạng à?”
Hà Dụ bật cười: “Toàn là tiền mồ hôi nước mắt đấy, Lê ca à.”
Lê Đường đáp: “Thôi được, nghỉ ngơi vài hôm đi. Chân ổn rồi hãy đến. Tôi không muốn thuê người què đi giao đồ ăn đâu.”
Hà Dụ dịu giọng: “Cảm ơn Lê ca.”
Lê Đường “ừ” một tiếng, cúp máy.
Hà Dụ lật người nằm ngửa, kéo chăn lên che nửa khuôn mặt, rồi nhắm mắt ngủ tiếp.
Cậu ngủ đến tận trưa. Khi có tiếng chuông cửa vang lên, cậu khoác áo ngủ ra mở, là nhân viên giao đồ ăn. Cậu trả tiền, nhận túi đồ rồi đóng cửa.
Bữa trưa Phó Thần Sơn đặt cho cậu rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218657/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.