Sau 11 giờ, khách trong quán bắt đầu đông dần. Điện thoại đặt món cũng liên tục đổ chuông.
Hà Dụ đứng một bên có phần không giúp được gì, còn Lê Đường thì đứng ngoài cửa, đang trò chuyện với ông chủ quán trà sữa bên cạnh. Thi thoảng quay đầu lại thấy Hà Dụ lúng túng đứng đó, nhưng anh ta cũng không trách móc gì.
Bất ngờ, điện thoại của Hà Dụ reo lên, là Phó Thần Sơn gọi đến.
Hà Dụ bước ra góc khuất, bắt máy.
“Alô?” Giọng Phó Thần Sơn vang lên, “Cậu đang ở nhà à?”
Hà Dụ đáp: “Không, tôi ra ngoài rồi.”
Phó Thần Sơn im lặng một lát, rồi nói: “Ra ngoài đi dạo cũng tốt, đừng suốt ngày ở nhà.”
Hà Dụ khẽ “Ừ” một tiếng.
Phó Thần Sơn lại hỏi: “Cậu ăn gì chưa?”
Hà Dụ nói: “Chưa, mới mấy giờ đâu.”
Phó Thần Sơn dặn: “Nhớ ăn đúng giờ, đừng có lười.”
Hà Dụ cười nhẹ: “Biết rồi, cậu tưởng tôi là trẻ con chắc.”
Phó Thần Sơn thở dài một hơi: “Cậu biết tôi lo cho cậu mà.”
“Không sao đâu.” Hà Dụ đáp, “Tôi tự chăm sóc được. Tôi cúp máy nhé.”
“Ừ.” Phó Thần Sơn nói: “Chiều tôi gọi lại.”
Cúp máy xong, Hà Dụ thấy cậu thanh niên tên Lý Đào đang bưng hai đĩa thức ăn đi qua, liền chạy lại nói: “Để tôi giúp một tay.”
Lý Đào nói: “Không cần đâu Tiểu Hà ca, anh đi rót hai ly trà cho bàn số 3 giúp em là được.”
“À, được.” Hà Dụ xoay người đi lấy ấm trà đặt trước quầy rượu.
Đám nhân viên trong quán đa phần mới mười tám, mười chín tuổi, đều là con nhà quê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218655/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.