Hà Dụ đóng cửa lại, tự nhốt mình trong phòng.
Người phụ nữ ngồi ở phòng khách gọi điện thoại, cậu lờ mờ nghe thấy, đoán chắc cô đang gọi cho Phó Thần Sơn.
Phó Thần Sơn chưa từng nhắc với Hà Dụ rằng mình có bạn gái. Thậm chí từ khi Hà Dụ dọn vào ở, cậu cũng không hề nhận ra trong nhà có dấu vết của người phụ nữ nào khác từng sinh hoạt tại đây.
Nếu là Hà Dụ của ba năm trước biết Phó Thần Sơn có bạn gái, có lẽ sẽ đau khổ đến tuyệt vọng. Nhưng hiện tại, cậu lại không cảm thấy gì quá đặc biệt. Tất nhiên, cũng không đến mức vui mừng thay cho anh ta.
Hà Dụ nằm ngửa trên giường, không lâu sau nghe tiếng giày cao gót “cộc cộc cộc” vọng lên nền nhà, rồi cửa phòng bên cạnh mở ra và đóng lại mạnh. Chắc cô ấy đã vào phòng của Phó Thần Sơn.
Hà Dụ ngước nhìn lên trần nhà. Chiếc đèn trần là hình hoa bách hợp trắng, kiểu dáng đơn giản và thanh lịch, rất hợp với phong cách tổng thể của căn hộ. Cậu ngáp một cái, có lẽ do hôm qua mất ngủ, cơn buồn ngủ lại kéo đến, cậu nhắm mắt lại.
Giấc ngủ lần này đến bất ngờ mà lại sâu.
Khi tỉnh dậy, Hà Dụ phát hiện trong phòng có thêm một người. Phó Thần Sơn đang ngồi bên mép giường, lặng lẽ nhìn cậu.
Hà Dụ dụi mắt: “Cậu về khi nào thế? Sao không gọi tôi dậy?”
Phó Thần Sơn mỉm cười: “Thấy cậu ngủ ngon quá, không nỡ đánh thức.”
Hà Dụ muốn ngồi dậy, lúc đó mới phát hiện trên người không biết từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218652/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.