Tôi giật cả mình, ngọn nến bỗng dưng bừng cháy không phải là hiện tượng bình thường, tôi lập tức ý thức được ngôi miếu này có gì đó kỳ quái, bèn nắm tiểu hồ ly trên bàn rồi chạy ra ngoài.
Tiểu hồ ly hình như không hề sợ, nhìn thấy 2 cây nến tự cháy, vẫn rất vui vẻ. Lúc tôi ôm nó chạy thẳng ra ngoài, nó cứ cọ vào người tôi, dường như quan hệ giữa hai ta càng thêm thân mật.
Chạy được một đoạn, tôi bèn dừng lại, chậm rãi đi xuống chân núi, ở trong núi mấy năm, tôi không ít lần đụng độ sự kiện linh dị. Người già trong thôn nói, quỷ cũng sẽ không chủ động tìm người gây phiền phức, trừ phi là hành động của người mạo phạm hoặc cản trở quỷ, quỷ mới tìm người gây phiền phức.
Vừa rồi ngọn nến tự cháy, chắc chắn không phải do con người gây ra, tôi đoán là vì tôi đã ngủ trong miếu cả đêm, cản trở quỷ trong miếu, nên mới để ngọn nến tự cháy hù dọa, để tôi nhanh chóng biến đi.
Thật ra vừa nghĩ như thế, đám quỷ này cũng không quá đáng sợ, dù sao cả đêm hôm qua bọn họ cũng không hù dọa tôi, đến ban ngày mới doạ chút chút, đã vô cùng nhẹ tay rồi.
Tôi nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, vẫn ôm tiểu hồ ly, khẽ hát đi xuống núi.
Đi thẳng về thôn, mọi người đều đã thức dậy làm việc bình thường, đàn ông trồng trọt, hoặc lên núi săn thú, phụ nữ ở nhà nấu cơm giặt giũ, cuộc sống vô cùng thanh bình.
Tôi về tới trước cửa nhà mình, trùng hợp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ho-vi-hoa/213164/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.