Hai năm trước cha tôi mắc bệnh nặng qua đời, trước lúc qua đời đã để lại cho tôi một khoản tiền, nhưng chỉ dựa vào số tiền này thì không nuôi nổi bản thân. Cho nên tôi bắt đầu theo người trong thôn lên núi săn thú, dựa vào bán da lông thú để dành tiền, sau này còn cưới vợ.
Hôm nay tôi lên núi săn thú một mình, dọc đường nhìn thấy một tiểu hồ ly màu trắng, nó có bộ lông sạch sẽ nhât, xinh đẹp nhất trong số những hồ ly mà tôi đã gặp. Nếu đem bán thì chắc chắn có thể kiếm hơn 1,000 tệ.
Tôi đang nghĩ xem làm sao để bắt được tiểu hồ ly màu trắng này, tiểu hồ ly tròn mắt nhìn tôi, hình như không hề sợ tôi. Nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của nó, tôi lập tức mềm lòng, hai năm qua chỉ sống một mình, rất cô đơn lạnh lẽo, tôi nghĩ hay là bắt vật nhỏ này lại, không bán lấy tiền, mà để nó bầu bạn với tôi, cho cuộc sống bớt cô đơn.
Nghĩ xong, lại ngẩng đầu liếc nhìn tiểu hồ ly kia, nó vẫn đứng tại chỗ, như thể đang quan sát tôi. Tôi chậm rãi đi về phía trước, nó không hề sợ hãi chạy trốn, lại còn vểnh đuôi lên, nhìn như cục bông, khiến tôi muốn ôm nó vào lòng.
Nhưng ngay đúng lúc đó, một tiếng vút vang lên, tiếp đó tôi nhìn thấy một mũi tên bay tới, cắm thẳng vào đùi của tiểu hồ ly.
Tiểu hồ ly lập tức ngã trên đất, kêu lên đau đớn, máu chảy ra từ trên đùi, xem ra nó không thể chạy được nữa.
Tôi chợt xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ho-vi-hoa/213162/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.