Lừa dối được tên “tiểu đệ” là kẻ chưởng khống không gian di tích, nếu không nhân dịp này hung hăng đánh cướp một phen thì khác gì sống uổng một kiếp người cơ chứ?
Nhất là phòng hội trường dưới tầng trệt có đống lớn Tiên Vương kiêu ngạo, lẽ hiển nhiên phải bảo tiểu đệ mở trận pháp đánh ngất toàn bộ rồi lấy sạch trữ vật giới.
Dù gì bọn họ sớm đã có ý đồ xấu với hắn, cái này một khoản tiền của phi nghĩa không thu không được, hơn nữa chừa lại cho mạng nhỏ đã là rất nhân từ rồi đó.
Làm việc ác xong, Cao Cường liền dẫn “cung điện” tiến về Dạ Tuyết Vương Thành.
Có điều Trương Mẫn hiện còn đang bế quan tham ngộ không gian pháp tắc trong Hạ Long Giới, bởi vậy phải ngồi Hỏa Hùng Sư của Đường Phi Nguyệt quay về.
Mặt hàng này tốc độ thua xa Phong Hạc, thành ra xác định sẽ hao tốn thêm chút thời gian đi đường.
Mà chả hiểu là bởi “trai đơn gái chiếc” e thẹn hay gì, mấy ngày nay Đường Phi Nguyệt cứ ngồi im re, không như mọi khi rất ưa thích canh me chặn họng hắn.
Cao Cường nghĩ tới một khả năng khác, có mấy lần định mở miệng hỏi han rồi lại thôi, căn bản cả hai còn chưa thân thiết đến mức quan tâm chuyện người ta.
- --
Sau mười hai ngày bôn ba, rốt cuộc Dạ Tuyết Vương Thành đã xuất hiện trong tầm mắt.
Cao Cường một tay chỉ thẳng về hướng tòa thành, một tay vỗ nhẹ lên bả vai “cung điện” hiện đã hóa thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244351/chuong-452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.