Đã không thèm bóc mẽ đối phương chỉ là một lũ lừa đảo thì thôi, lão già này lại còn không biết sống chết, chỉ tay hô to gọi nhỏ dội nước bẩn lên hắn?
Cao Cường tức giận, và không hề đùa giỡn.
Lão giả này dám không quỳ? Cao Cường không ngại giữa bàn dân thiên hạ nổ súng.
Trong khi đám người xung quanh còn đang hoá đá vì tình huống quá bất ngờ. Thần côn lão giả bỗng oành một cái ngoan ngoãn quỳ gối xuống.
Sống với nghề lừa đảo, chuyện chui rúc khắp các hang cùng ngõ hẻm là điều khó tránh. Thần côn lão giả qua đó tiếp xúc đủ thể loại người, cũng được nếm trải cuộc sống hắc ám mù mịt mà một người bình thường là không tài nào hình dung ra được.
Từ thanh niên trước mặt toả ra thứ khí tràng lạnh lẽo, giống như đúc cái đám hắc bang máu lạnh giết người như ngoé. Không, trong cảm quan của thần côn lão giả bây giờ thì ở thanh niên trước mắt này toả ra thứ khí tràng còn tanh máu đáng sợ hơn.
Ý vị là gì thì đã quá rõ ràng rồi, đứng trước quỷ môn quan, thần côn lão giả sống lưng lạnh toát.
Đừng nói chỉ quỳ gối, giờ đối phương có lệnh lão gọi là cụ tổ thì lão cũng sẽ ngoan ngoãn làm theo.
Những người xung quanh lúc này mới kịp tỉnh hồn, xong quýnh quáng tay chân không biết phải làm sao. Trần Khôn chẳng khá hơn là mấy, mắt chữ O mồm chữ A.
Chỉ có lão giả áo vải, tiến lại gần một chút, rồi dè dặt nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244058/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.