Liên tiếp mấy ngày sau đó, gã Phúc Lâm hết luẩn quẩn ở nhà, thì lại đi đốt tiền tại sòng bài Hoàng Gia. Cơ hội để Cao Cường xuống tay là vẫn chưa có.
Dính líu tới vụ việc tày trời như thế, gã Phúc Lâm không bị nhốt ở nhà 24/7 đã là may mắn rồi. Gã chọn nơi an toàn để giải khuây, âu cũng dễ hiểu thôi.
Chứ thử lảng vảng mấy chỗ không đâu như kiểu ra đường cao tốc đua xe xem. Kiểu gì chả bị gia chủ Doãn Gia cho người tóm lấy lọc xương sạch sẽ.
Cao Cường không vội, Anh Tuấn Đại Vương sau khi bình tĩnh lại cũng không vội.
Mặt hàng này hiện tại ngoài việc vụng trộm giám sát gã Phúc Lâm, thì kiêm nhiệm ủ mưu tính kế dìm chết Phúc Gia. Nghe kể là để nâng cao tỉ lệ thành công, Anh Tuấn Đại Vương còn nhờ vả tới đám bạn hacker hư hỏng quen biết trên mạng của hắn nữa đấy.
Hỏi thế gian tình ái là cái chi chi a?..
Đùng một cái ra chuyện, mới vỡ lở Anh Tuấn Đại Vương mặt hàng này thầm yêu Doãn Hồng Hạnh đấy. Khi trước người ta sống sờ sờ thì không dám nói.
Giờ âm dương cách trở.. ài, nghĩ thấy cũng tội..
---
Toàn thân bóng nhẫy mồ hồi, Cao Cường đứng trước bàn đe, chuẩn mực nện xuống từng búa.
“Phốc.. Đương.. Phốc.. Đương..”
Âm thanh chát chúa vang lên liên miên không dứt.
Đứng một bên quan sát, nhìn màu sắc khối thiết càng lúc càng đậm, Nhàn Vân Lão Nhân không một chút che dấu vẻ hài lòng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244056/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.