Mới chỉ là một tổ chức trực thuộc đã có nhân số Địa Khí cảnh nhiều như vậy, chứng tỏ gia tộc đang cai trị vương quốc phải sở hữu số lượng cao thủ cứ phải gọi là nhiều như mây.
Có điều Cao Cường không mấy bận tâm đến việc này. Dù sao tầm mắt của hắn là hướng về hải vực, thậm chí còn muốn vươn ra ngoài đi khám phá tinh không vũ trụ rộng lớn.
Thế nhưng qua những gì sư phụ nói, Tiêu Diễm Phượng cô nàng kia thân phận bối cảnh có chút li kỳ.
Khoan đã, nàng ta họ Tiêu..
Cao Cường quay sang đối sư phụ hỏi:
“Sư phụ, phải chăng Tiêu Diễm Phượng thân phận vương thân quý tộc?”
Nhàn Vân Lão Nhân nhếch miệng cười:
“Ta không tra hỏi sát thủ, nên không rõ ràng lắm. Chỉ từ Đàm lão đầu biết được là công chúa. Chắc hẳn thiên phú của nàng ta đã uy hiếp tới vị thế của nhiều kẻ, nên mới rơi vào cảnh bị ngầm ám sát”
Ế, không ngờ Tiêu Diễm Phượng lại là công chúa cơ đấy.
Có điều như vậy thì lại càng khó tránh bị cuốn vào cái vòng gọi là tranh quyền đoạt vị. Cho dù nàng ta đứng ra vỗ ngực thề thốt không tranh đoạt thế nào đi nữa cũng là vô dụng.
Nhất là với thiên phú cao, nàng ta có thể còn bị chính hoàng đế đương nhiệm đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Trở thành sức ép thúc đẩy đám hoàng tử thái tử phải bộc lộ ra hết tài năng.
Nhìn chung sinh ra trong vương tộc, thân bất do kỷ như vậy đó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244054/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.