Hoả diễm dần lụi tắt, sau cùng trên mặt đất chỉ còn lại là một đống tro bụi hình người. Xong đống tro bụi cũng không tồn tại được quá lâu, vài đợt gió quét qua liền thổi bay khắp chốn..
May mà gió thổi đi hướng khác, chứ thổi vào nhà thì thấy kỳ cục sao sao đấy..
“Ồ..”
Phát hiện trên mặt đất nằm một món đồ, Cao Cường ngạc nhiên khẽ hô, khua tay cách không chụp lấy.
“Hộ oản?”
Nắm món đồ trên tay, hắn mau chóng nhận ra đây là loại hình pháp khí nào. Đúng vậy, chính là một chiếc đen xì hộ oản. Xem ra được luyện chế từ tài liệu phẩm cấp không tồi.
Thực ra hắn mới phân biệt được phàm thiết và tinh thiết mà thôi. Thành ra chỉ cần xác định tài liệu thuộc cấp bậc tinh thiết trở lên liền mặc định dùng “phẩm cấp không tồi” để đánh giá.
Hộ oản bản rộng vào cỡ ba đốt ngón tay, độ dày tương đương với đồng tiền xu. Thân màu sắc đen nhánh tôn lên sự nổi bật của những đường hoạ tiết linh văn ánh hoàng kim. Toàn bộ những linh văn này nối tiếp với nhau rồi tề tụ đến một khối ngọc thạch hình thoi có màu trắng sứ.
Cao Cường chỉ mới được học linh văn loại hình công kích thuộc tính là chính, thành ra xem không hiểu đống linh văn khắc hoạ trên hộ oản có tác dụng gì.
Nhưng trong đó có một loại mặc dù chưa được học, xong hắn vẫn nhận ra được.
Cụ thể là linh văn có hoạ tiết hình đám mây, hắn vẫn gọi vui là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244047/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.